CÁCH MẠNG TỪ TRÊN
XUỐNG DƯỚI
hay
CÁCH MẠNG TỪ
DƯỚI LÊN TRÊN
Cách mạng là một sự thay
đổi lớn, như váy ngắn của phụ nữ
là một cuộc cách mạng trong thời trang, thuốc
trụ sinh của Alexander Fleming là một cách mạng trong y
học. Trên phương diện chính trị, kinh tế, xă
hội, cách mạng là một cuộc thay đổi
lớn, xâu rộng và mau lẹ, nhằm thay đổi 3
cơ quan chủ yếu của một xă hội. Đó là
thể chế chính trị, giai tầng xă hội và trật
tự xă hội.
Có người cho rằng cách
mạng phải làm từ dưới lên trên. Người
khác lại cho rằng cách mạng phải làm từ trên
xuống dưới.
Chúng ta nghĩ thế nào ?
Quan niệm cách mạng từ
dưới lên trên, quan niệm cách mạng tất yếu
của Karl Marx
Marx và Engels chia xă hội ra làm 2
tầng : 1) Thượng tầng, 2) Và hạ tầng.
Hạ tầng bao gồm sức
sản xuất.
Thượng tầng chính là Nhà
nước, luâậ lệ, đạo đức, tôn giáo,
văn hóa, triết học và nghệ thuật.
Chính hạ tầng cơ sở
quyết định thượng tầng
Lịch sử của nhân
loại không những là lịch sử của đấu
tranh giai cấp, như Marx và Engels đă viết mở
đầu quyển Tuyên ngôn thư Đảng cộng
sản, mà c̣n là lịch sử của những h́nh thức
sức sản xuất và tương quan sản xuất.
Hai ông viết ;
« Ở mỗi giai
đoạn của điều kiện vật chất
tương xứng đồng thời với sự phát
triển của sức sản xuất, lịch sử
như vậy chính là lịch sử của những sức sản xuất,
nó phát triển và được dùng lại bởi
những thế hệ mới, và từ đó, nó cũng
chính là lịch sử của những sức sản
mạnh của những chính cá nhân. « ( Marx và Engels –
L’idéologie allemande - trang 123- Nhà xuất bản Editions sociales-
Paris 1968). Engels c̣n viết thêm :
« Lịch sử duy vật
đi từ quan điểm theo đó, sự sản
xuất, và sau sự sản xuất, những trao
đổi những vật liệu sản xuất, tạo
thành nền tảng của tất cả mọi chế
độ xă hội, trong bất cứ một xă hội nào
trong lịch sử, sự phân chia những hàng sản
xuất, và, đồng thời với nó, sự phân chia xă
hội thành giai cấp hay trật tự xă hội sẽ
được h́nh thành dựa trên những cái đă
được sản xuất cũng như dựa trên cách
thức mà những hàng hóa được trao đổi.
Bởi lẽ đó, không phải trong đầu con
người, không phải trong sự hiểu biết
của nó về chân lư và công lư muôn thuở, mà là trong
những thay đổi về những h́nh thức sản
xuất và trao đổi mà người ta t́m những nguyên
nhân cuối cùng của tất cả những thay
đổi xă hội và tất cả những thay
đổi chính trị ; phải t́m những thay
đổi đó không phải trong triết lư, mà là trong kinh
tế của xă hội đó. »
( Engels – Socialisme utopique et socialisme
scientifique – trang 91 – Nhà xuất bản Editios sociales – Paris
1969).
Marx ví sức sản xuất
như chất chứa ( le contenu), Nhà nước, luật
pháp, đạo đức, tôn giáo, văn hóa, nghệ
thuật như b́nh chứa ( le contenant). Nếu sức
chứa tức sức sản xuất lớn mạnh, mà
b́nh chứa tức Nhà nước, luật pháp, đạo
đức nghệ thuật không thay đổi theo, th́
chất chứa sẽ phá tung b́nh chứa. Đó là cách
mạng.
Cách chia xă hội ra làm 2 tầng
và cho rằng hạ tầng quyết định
thượng tầng của Marx, mới nh́n, th́ có vẻ rơ
ràng và khoa học. Nhưng thực tế không khoa học và
rơ ràng như người ta tưởng. Theo Marx, sức
sản xuất gồm con người, phương
tiện và kỹ thuật sản xuất. Nhưng con
người sản xuất đây gồm những ai, có
phải chỉ có thợ thuyền mới sản xuất
không hay có cả những chuyên viên và ngay cả những ông
chủ ; phương tiện sản xuất đây
gồm những máy móc là công tŕnh kết tinh của
những nghiên cứu khoa học, như vậy nó dính lên
thượng tầng ; ngay cả kỹ thuật
sản xuất cũng vậy, nó nằm nhiều hơn
ở trên thượng tầng. V́ vậy sự phân chia
thành 2 tầng của Marx không chính xác và khoa học. (1)
Từ quan niệm hạ tầng
cơ sở kinh tế quyết định thượng
tầng chính trị, luật pháp, tôn giáo, văn hóa, khoa
học và nghệ thuật, Marx đưa ra quan niệm cách
mạng tất yếu, theo đó, xă hội chia ra làm 2 giai
cấp, giai cấp nắm phương tiện sản
xuất là chủ và giai cấp không có phương tiện
sản xuất là thợ. Sự bóc lột của chủ
càng ngày càng cao, làm cho hố ngăn cách giầu nghèo giữa
chủ và thợ càng ngày càng lớn, đưa đến
một lúc phải bùng nổ, tức cách mạng tất
yếu.
Marx viết :
« Giai cấp tư bản
không những tạo ra những vũ khí giết họ, mà
nó c̣n tạo ra những người xử dụng vũ
khí đó : những thợ thuyền của thời
đại mói, giai cấp vô sản. » ( Marx và Engels- Le
manifeste du Parti communistê trang 27- Nhà xuất bản Union générale
d’Editions – Paris 1962).
Marx trông chờ cách mạng
tất yếu suốt cả cuộc đời, mà cách
mạng tất yếu không xảy ra : lúc đầu
trông chờ ở Anh, sau quay sang Đức, rồi
chết.
Tại sao cách mạng không
xảy ra như Marx trông đợi ?
- V́ cách mạng xảy ra không
phải chỉ là do hạ tầng, mà do cả
thượng tầng. Điều này Lénine và Gramsci đă
nh́n ra.
Chính v́ vậy vậy mà Lénine
nói : « Không có ư thức cách mạng, th́ không có cách
mạng ( Sans conscience révolutionnaire, pas de révolution). Ở
đây, Lénine dùng sự ư thức , tránh không dùng ư
tưởng, tư tưởng cách mạng là v́ muốn che
dấu sự thật là thượng tầng ư
tưởng, tư tưởng ảnh hưởng
xuống hạ tầng, muốn vẫn giữ quan niệm
duy vật lịch sử.
Thật vậy, 34 năm sau khi
Marx chết, năm 1917, Marx chết năm 1883, Lénine và
Trotski làm cuộc cách mạng cộng sản ở Nga,
trước sự thờ ơ của dân chúng và của
thợ thuyền. Người chủ chốt làm cuộc
đảo chính này, chữ mà Trotki dùng, chính là ông, và ông đă
viết trong nhật kư :
« Sau một đêm ngủ,
bừng mắt dậy hôm sau, th́ dân Nga đă thấy bộ
mât nước Nga thay đổi. Cuộc đảo chính
làm cho 7 người chết và 50 người bị
thương. »
Nhưng người đi xa
hơn Lénine trong lănh vực tư tưởng mác xít, đó
là Gramsci, người ư, lúc đầu theo đảng Xă
hội, sau tách ra, thành lập đảng Cộng sản.
Sau bị Mussolini bỏ tù, mặc dầu 2 người là bạn
thân và cùng ở trong đảng Xă hội trước
đó. Mussolini nắm về Thông tin, Tuyên Truyền, c̣n
Gramsci nắm về tổ chức hạ tầng của
đảng Xă hội Ư.
Ông cho rằng sự hiểu
biết của Marx quá sách vở ( livresque) và cách phân chia xă
hội của Marx làm 2 tầng là quá máy móc. Theo ông, cần
một tầng thứ 3, giữa 2 tầng. Đó là cái mà
ông gọi là Vùng Ảnh hưởng ( Sphère d’influence) bao
gồm tất cả những thành phần ưu tú của
xă hội, trong mọi ngành, mọi nghề, mọi giai
tầng, mà Việt Nam ta gọi là giai tầng sĩ phu, trí
thức; vùng ảnh hưởng này sẽ ảnh
hưởng vừa lên thượng tầng vừa
xuống hạ tầng. Và nó sẽ quyết định
những bước ngoặc lớn của lịch
sử, trong đó có cách mạng. Chính vùng ảnh
hưởng này nó làm cho xă hội tiến hay xă hội tŕ
trệ, tụt hậu, là chính nó.
Vậy xét tổng quát lịch
sử cách mạng trên thế giới, từ Cách mạng
Hoa kỳ 1776, qua Cách mạng Pháp 1789, Cách mạng Nga 1917,
tới Cách mạng các nước Đông Âu cuối những
năm 80, th́ cách mạng là từ trên xuống dưới
hay là từ dưới lên trên ?
Quan niệm 2 yếu tố khách quan
và chủ quan của cách mạng
Một nhà tư ưởng
đă nói để làm cách mạng th́ cần đến
giai tầng b́nh dân, tức hạ tầng ; nhưng
để cách mạng thành công, th́ cần đến giai
tầng sĩ phu, trí thức để làm ra những tư
tưởng cách mạng, gieo rắc tư tưởng này
trong dân và hướng dẫn, tổ chức dân. Lénine nói
đến « Ư thức cách mạng. Tổ chức và
Tổ chức « là ở điểm này, khác với Marx
là ngồi chờ cách mạng tất yếu tới.
Xét những cuộc cách mạng
khác như Cách mạng Hoa Kỳ, Cách mạng Pháp đă
xẩy ra và thành công là nhờ 2 yếu tổ khách quan và
chủ quan. Khách quan, đó là t́nh trạng xă hội đó
đă chín mùi cho một thay đổi lớn, trật
tự xă hội quá bất công làm cho dân bất măn, giai tầng
lănh đạo th́ hủ hóa, đi ngược lại
quyền lợi của dân, tiêu xài pha phí, từ tiền
thuế của dân. Điều kiện chủ quan đó là
những người sĩ phu, trí thức biết
hướng dẫn dân đứng lên làm cách mạng,
như những J. J. Rousseau, Montesquieu v.v.., ở Pháp ;
những Washington, T. Jefferson v.v.., ở Hoa Kỳ.
Những cuộc cách mạng dân
chủ, nhân quyền gần đây ở Nga sô và Đông Âu
cũng vậy. Chẳng hạn như ở Nga :
Điều kiện khách quan, đó là dân đă quá bất măn
với chế độ, tham nhũng, hối lộ,
thiếu thốn đủ mọi thứ. Ở
điểm này có nhiều người đ̣i hỏi dân
phải hiểu thế nào là dân chủ nhân quyền. Tự
do, dân chủ nhân quyền đối với dân là
được cụ thể hóa qua những nhu cầu
thiết thực của họ bị va chạm như
bị cướp đất, đuổi nhà, cuộc
sống mắc mỏ mỗi ngày, con cái không
được đi học v́ học phí cao. Điều
kiện chủ quan đó là giới sĩ phu trí thức,
như nhà bác học Sakharov, nhà văn Soljennytsine và những
giáo sư, sinh viên đă can đảm tẩy chay những
giờ học chủ thuyết Mác-Lê ; họ c̣n lấy
câu châm ngôn Nga làm kim chỉ nam cho hành động : «
Một lời nói sự thật nặng hơn quả
địa cầu. Ngay cả giới lănh đạo như
Gorbatchev, Boris Eltsine cũng ngả theo cách mạng.
Vậy cách mạng từ
dưới lên trên hay cách mạng từ trên xuống
dưới ?
Để cho cách mạng thành công
phải cần cả 2. Từ dưới lên trên có
nghĩa là dân đă chán chế độ, muốn thay
đổi nó. Từ trên xuống dưới là giới
sĩ phu trí thức phải can đảm đứng ra
tổ chức và d́u dắt dân.
Ngày hôm nay xét tất cả
những nước độc tài trên thế giới,
từ tả qua hữu, trong đó có Việt Nam, th́ cách
mạng tự do, dân chủ, nhân quyền chưa xảy ra
là v́ yêu tố chủ quan c̣n thiếu, giai tầng sĩ phu
trí thức chủ trương cách mạng c̣n ít, hay c̣n hèn
hạ, chưa dám đứng lên tổ chức và
hướng dẫn dân làm cách mạng ; trong khi đó th́
yếu tố khách quan đă hội đủ : 1) Thể
chế chính trị th́ đă quá lỗi thời v́ là
độc tài, đi ngược lại trào lưu tiến
bộ của văn minh nhân loại là đi đến mô
h́nh tổ chức xă hội tự do, dân chủ ; 2) Giai
tầng lănh đạo th́ quá phản động, thối
nát, phản lại dân, tham nhũng, hối lộ ; 3)
Trật tự xă hội th́ quá bất công, đảng
đoàn cán bộ th́ tiêu tiền vứt qua cửa sổ,
trong khi đó th́ dân không có một đồng để
sống, khi bệnh th́ không dám đi bác sĩ v́ không có
tiền mua thuốc hay đi nhà thương. (1)
Tuy nhiên những chế
độ độc tài, dù là hữu hay tả, sớm
muộn rồi cũng sụp đổ v́ đang đi
ngược lại trào lưu tiến bộ của văn
minh nhân loại, đi ngược ḷng dân. Người
Việt có câu : « Dân như nước. Quân như
thuyền. Nếu thuyền đi xuôi ḍng nước th́
nước sẽ chở thuyền, nếu đi
ngược ḍng nước, th́ nước sẽ lật
thuyền. »
Paris ngày
16/10/2009
Chu chi
Nam
__________________________________________
(1)
Xin Quí Vị
đọc thêm những bài về Cách mạng và Phê b́nh Marx,
trên : http://perso.orange.fr/chuchinam/